Viban.com.vn
Câu chuyện đời thường

Nửa đời người nửa đường sự nghiệp họ hối hận 5 điều

Nguồn: Nguyễn Phi Vân

Nghiên cứu cho thấy người nửa đường sự nghiệp họ hối hận 5 điều. Share cho các bạn tham khảo nhé.

1. Ước gì tôi đã không theo đuổi nghề nghiệp chỉ vì nghe lời người khác:

Hôm qua trao đổi online với các bạn trẻ, mình cũng nhấn mạnh điều này, đừng cứ mãi đi tìm lời khuyên ở bên ngoài mà bỏ quên lời thì thần của chính trái tim mình. Xuất phát điểm của người xung quanh khi hướng nghiệp là dựa vào nhu cầu xã hội. Nhưng các bạn nhớ status Ikigai của tôi không? Để ta hạnh phúc và sống có mục đích, đó phải là giao thoa của cái bạn yêu thích, cái bạn giỏi, cái xã hội cần, và cái bạn có thể được trả lương để làm.

Trong nghiên cứu này, nhiều ngàn người vòng quanh thế giới đã hối hận vì sống nhờ vào giấc mơ người khác. Đến tuổi 40, giật mình ngoảnh lại thì ôi thôi đã trễ rồi, quay đầu không kịp nữa. Tôi cũng cúi đầu xin các bậc phụ huynh hãy hướng nghiệp cho con em mình từ 4 vòng tròn trên, đừng ép các em hoàn thành giấc mơ của phụ huynh hay chỉ là cái nghề kiếm ra tiền có vẻ như nhiều nhất. Xin hãy cho các em theo đuổi ước mơ!

2.Ước gì tôi đã không làm việc quá nhiều và chưa sống:

Những người giữa đời làm việc quá cật lực, ngoảnh lại thấy sao mình như kẻ đứng bên đường. Cuộc sống của gia đình, con cái, người thân, bạn bè sao chẳng có chút dấu ấn nào của mình trong đó. Nếu cuộc sống chỉ là công việc, còn việc đi đây đi đó khám phá thế giới, chơi, học, nuôi dưỡng tâm hồn đều là chuyện vô bổ phải bỏ qua, giữa đời người ta dừng lại ngơ ngác và hỏi mình “Đời sao trống trải và vô nghĩa?”

3. Ước gì tôi đã không cho phép nỗi sợ hãi ngăn chặn mình thay đổi:

Đã là người ai chẳng sợ đủ thứ. Bản năng là thế để bảo vệ ta khỏi những hiểm nguy. Và ai cũng sợ hết bạn ơi, không phải một mình mình. Sợ thất bại, sợ mất, sợ bị tổn thương, và vì thế sợ luôn cái gọi là thay đổi. Ai vượt qua được nỗi sợ hãi thì bước thênh thang trên những ước mơ. Ai để cho nỗi sợ hãi quấn lấy mình, nửa đời ngồi hối hận vì bản thân chưa một lần dám rón rén bước ra khỏi vòng an toàn do chính mình thêu dệt.

4. Ước gì tôi đã học được cách giải quyết những trường hợp hay con người độc hại:

Cứ những thứ tiêu cực, những môi trường tiêu cực, những con người tiêu cực mà ở quanh ta thì dĩ nhiên ta sớm muộn gì cũng bị nhiễm mấy liều. Công việc cũng vậy, quan hệ xã hội cũng vậy, chính suy nghĩ của ta cũng vậy. Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng mà. Ông bà ta thông minh lắm và đã nhắc nhở ta như thế. Cho nên bạn phải học cách nhận thức cái gì là độc hại và học cách bảo vệ lấy chính mình, chữa lành sự nhiễm độc cho chính mình, và chọn cách sống trong môi trường và tư duy tích cực.

5.Ước gì tôi đã không cho phép đời mình bị nhốt trong ngục tù tiền bạc:

Nghiên cứu ghi lại bao nhiêu là nước mắt, sự hối hận, sự day dứt của người nửa đời sự nghiệp về một chữ “tiền”. Cũng dễ hiểu thôi phải không? Bao nhiêu người tại Việt Nam ta cũng đang bị tiền nó đè lên cổ, làm nô lệ một cách tự nguyện và đôi khi có chút tự hào. Lời kẻ nửa đời: “Tôi biết mình đang bị kẹt với đồng tiền. Tôi biết mình đang sống cuộc đời chẳng phải bản thân mong muốn. Tôi chán nản và trầm cảm. Nhưng tôi chẳng biết phải thoát ra thế nào vì uy lực quá lớn của đồng tiền.” Thế nào là đủ? Thế nào là tự do? Và tiền có mua được thời gian còn lại của một đời người?

Thứ hai, chia sẻ chuyện hối hận nửa đời người, mong các bạn dành cho bản thân chút thời gian để nghĩ về những niềm vui, niềm hạnh phúc đang nhảy lò cò ngoài sân chờ bạn.

Related posts

Lách luật như … Người Việt!

adminviban

Chuyện đời thường: Tôi chọn đàn bà đã cũ….

adminviban

4 Niềm trăn trở

adminviban